Đêm kinh thành tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng sương rơi trên những phiến lá trúc. Bên trong mật thất của vương phủ, ánh nến đỏ sáp lập lòe soi rõ ba gương mặt đang căng thẳng tột độ. Tiêu Lãm Thần, Thẩm Nhược Vi và Thẩm Thiệu Trọng ngồi quanh một chiếc bàn đá, nơi chiếc hộp sắt rỉ sét đang nằm im lìm như một con quái thú đang ngủ say.
Thẩm Thiệu Trọng dùng đôi bàn tay thô ráp, chằng chịt vết chai sạn của mình khẽ chạm vào những khớp nối tinh vi trên mặt hộp. Ông hít một hơi thật sâu, giọng nói khàn đặc chứa đựng nỗi đau của mười năm lưu lạc: "Nhược Vi, chiếc hộp này không mở bằng chìa khóa thông thường. Nó cần hai thứ: m.á.u của Thánh nữ và sự thấu hiểu về cơ quan học. Nếu mở sai một bước, t.h.u.ố.c nổ bên trong sẽ san phẳng cả căn hầm này."
Thẩm Nhược Vi gật đầu, nàng không hề do dự, dùng chiếc trâm ngọc diệp rạch một đường nhỏ trên đầu ngón tay. Từng giọt m.á.u đỏ tươi nhỏ xuống một rãnh nhỏ hình chim phượng trên nắp hộp. Lạ lùng thay, m.á.u không chảy tràn ra mà bị hút sạch vào bên trong. Tiếng "cạch, cạch" khô khốc vang lên, những bánh răng cơ quan bắt đầu chuyển động xoay tròn. Thẩm Nhược Vi tập trung cao độ, nàng dùng kiến thức về thuật số mà cha đã dạy, xoay các vòng tròn đồng tâm theo một quỹ đạo đặc biệt.
Cạch!
Chiếc nắp hộp bật mở, một làn khói trắng nhạt mang theo mùi thảo mộc cổ xưa tỏa ra. Bên trong không phải vàng ngọc, mà là một tấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-trong-tay-ai/5247157/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.