''Ngồi đi.''
Mỵ Dung là kẻ yêu thích cái đẹp, nhìn một người tuấn tú như Trọng phải đứng thì vô cùng thương xót.
Trọng ngồi vào ghế mà Dung chỉ tay, trên ghế có một tấm da dê trắng thuần, ngồi lên êm ái như mây.
''Lần gặp trước vội vã chưa hỏi kĩ, năm nay Trọng bao lớn rồi.'' Mỵ Dung hỏi.
''Vừa tròn 21.'' Giọng chàng chậm rãi.
Mỵ Dung đang tươi tỉnh vân vê tóc mai thì sượng cả người, gượng cười nói: ''Trẻ thật đấy.''
''Trẻ sao?'' Trọng thắc mắc.
Hai mươi mốt tuổi vốn được coi là trưởng thành, sao một người như Mỵ Dung lại nói hắn trẻ.
Lúc này có người đem đồ ăn vào.
Mỵ Dung nhặt đồ ăn trên đĩa bỏ vào miệng: ''So với tôi, lang nhỏ hơn sáu tuổi.''
Khuôn mặt của nàng hơi cau có vì vị chua của quả, ăn chưa được mấy miếng đã để lại lên đĩa, đẩy sang cho Trọng: ''Lang ăn đi món này không hợp với tôi.''
Hết câu lại với tay vào đĩa quả mới.
Trọng nhìn vào sống mũi thẳng tắp đang phát sáng dưới ánh nắng của Mỵ Dung, thưa ''vâng''.
Người con gái Âu Lạc nằm dưới ánh nắng đẹp như tượng, mờ ảo lung linh đắt giá.
Dung nhàm chán trở mình, nói tiếp: ''Nhớ lần trước Lang bảo với tôi có thể lặn xuống tận đáy biển để mò ngọc, chắc hẳn là sự thật chứ?''
Vị chua ngọt tan trong miệng. Hắn hoài niệm không biết đã bao lâu chưa được ăn loại quả quý này. Nhớ hồi còn bắt cá, một ngày ba bữa trong miệng không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-than-tinh-su-thanh-oc/2965418/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.