Khi vạn vật đã bắt đầu dần dần được nhìn thấy trong một lớp sương mù khá dày đặc, một buổi sáng sau cơn mưa đêm tầm tã lại mang hơi hướng se lạnh bao trùm lên cả thành phố ướt át.
Bầu trời hôm nay chỉ là một màu xanh nhợt nhạt thiếu chút vàng của nắng, cây cỏ sau một trận gột rửa của đất trời liền trở nên tươi tốt, chỉ là qua khung cửa sổ kia lại thấy được một tâm hồn ướt sũng đang đổ gục trên sàn nhà lạnh lẽo.
Người nam nhân nằm ở đấy với bộ dạng nhếch nhác còn vương mùi rượu, gương mặt tuấn mỹ sau một đêm tương tư đã trở nên hốc hác và xuất hiện những đầu râu đen quanh miệng.
Hắn lúc này cảm thấy đầu óc đau như búa bổ mà từ từ mở mắt lại thấy mình đang trơ trọi nằm giữa sàn nhà một cách cô độc đến đáng thương.
Đôi mắt phượng đã từng là một sự ma mị đến mê mẩn giờ lại mang cả một nỗi thương nhớ bi ai mà nhìn khắp căn phòng.
Nó vẫn vậy, vẫn không có cô!
Hắn mệt mỏi nhưng gắng gượng ngồi dậy, bàn tay đưa lên chạm vào chiếc caravat, suy lặng một hồi rồi lại thẳng tay cởi nó ra vứt sang một bên mà đứng dậy đi thẳng vào nhà tắm.
Làn nước lạnh buốt xối thẳng vào gương mặt đẹp đẽ rồi dội lên thân ảnh cường tráng mà tẩy rửa đi những vết rượu nhơ bẩn, khiến hắn cảm thấy tỉnh táo hơn hẳn.
Sau một hồi để những suy tư trôi theo làn nước, hắn quay trở ra đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-phai-tinh-la-bien-lua/2939968/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.