Quan khách đã đến đông đủ, bữa tiệc cũng liền bắt đầu.
Cô cùng Ngạo Thiên ở một vị trí mà hắn là vô tình hay cố tình lại chọn vị trí đối diện cô để ngồi.
Cô cảm nhận được cái nhìn da diết của hắn khiến cô không dám đối mặt, mà khẽ quay sang nói nhỏ với Ngạo Thiên:
- Tôi đi vệ sinh một lát.
Nói rồi không đợi anh đồng ý, cô cũng liền đứng dậy rời đi, bởi vì cô sợ chỉ một giây nữa thôi sẽ không kìm được nổi cảm xúc của bản thân nữa.
Cô vội vã từng bước đi thẳng vào nhà vệ sinh mà đóng cửa lại, nước mắt theo đó cũng liền ồ ạt chảy ra, tâm can lúc này chợt nhói lên từng đợt dữ dội. Gặp lại hắn, trong tình cảnh này, là nên vui hay là nên buồn đây?
Đôi mắt bi ai nhìn vào thân ảnh ở trong tấm gương nhỏ, mà dòng lệ kia không ngăn được cứ chảy dài xuống gò má đã xanh xao:
- Thiên Uy, làm ơn đừng tin vào những gì anh nhìn thấy. Bởi em đã rất muốn nói với anh, rất muốn hỏi anh: Tại sao chỉ vài ngày mà lại gầy đến như vậy? Nhưng điều em có thể làm khi ấy chỉ là im lặng đứng bên cạnh anh ta, tự dày vò trái tim rỉ máu của mình. Thiên Uy, thật xin lỗi,... làm sao có thể để anh biết, con chúng ta đã đến với thế giới này đây?
Trong không gian của căn phòng nhỏ, những tiếng nức nở bi ai cứ vang lên ngắt quãng.
Đóa Tường Vy kiêu hãnh mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-phai-tinh-la-bien-lua/2939967/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.