🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Tôi cúi đầu, cũng chẳng có lời gì để nói với anh, đến khi nghe tiếng cạch cửa mở ra rồi đóng lại, tôi mới dám ngẩng đầu lên nhìn. Tôi lặng lẽ đi lại mở đèn trần lên, cảm giác khi đèn bật sáng linh hồn tôi mới được xoa dịu đi phần nào, từng chiếc giường đến chiếc ghế sofa, trong tủ vẫn còn có vài bộ đồ của anh.



Căn phòng lúc trước ấm cúng biết bao… giờ đây lại chỉ còn một đống hỗn độn một mất một còn. Nằm trên chiếc giường lạnh lẽo này… tôi ước ao được hơi ấm của anh biết bao, sờ tay lên chiếc bụng bé xíu, đây là đứa con mà anh từng mong muốn có… lúc đó chỉ có tôi là vẫn chưa sẵn sàng thôi, nhưng vì chiều anh nên tôi cũng đã dần mong ngóng con đến từng ngày. Tiếng thở dài của tôi một lúc một nặng nề hơn, tôi bước ra gần phía cánh cửa sổ, đôi mắt vẫn hướng về nơi gốc cây cổ thụ năm nào mà chúng tôi cùng ôn học, cả bốn đứa cứ thế rời xa nhau...



Ba tháng đã trôi qua, Minh Khôi cũng ít khi liên lạc được với cậu ấy, chẳng biết cậu ta đang làm gì đang ở đâu… chắc là vẫn còn ở căn hộ cũ, vì nơi đó chức chứa bao nhiêu kỷ niệm của Phương Hà. Ngày tháng trôi qua thật mau chẳng có tuần nào là tôi không đến viếng mộ của nó và Ba Hoàng cả, ba Hoàng tôi mất một cách đột ngột, đến giờ tôi vẫn không dám tin là ông ấy không còn nữa. Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, từng người từng người một

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-mot-loai-bi-thuong/2946697/chuong-88.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Có Một Loại Bi Thương
Chương 88
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.