Đoàn ngừng đôi tay đang loay hoay rửa đóng chén đũa, anh nhìn sang Cảnh Phi, đôi mắt chứa đựng bao nhiêu là tia buồn bã, anh dịu giọng nói với cô:
- Chúng ta… lên phòng nói chuyện được không em?
- Sợ sao? Sợ mọi người biết con người thật của anh à? Hay anh tính giở trò gì nữa. À đồ anh mua cho tôi và con đấy, là tự đi mua hay là có sự trợ giúp từ chị ta vậy? Tôi thắc mắc lắm đấy.
Hình như đã quá sức chịu đựng của Đoàn, anh rửa tay thật sạch rồi đi lại phía cô. Một hai ba… bồng cô lên một cách thật dễ dàng trước sự ngỡ ngàng của cô. Nhưng chỉ vài giây sau đó cô trở lại thật bình tĩnh trên miệng còn xuất hiện nụ cười nham hiểm, ánh mắt vẫn không ngừng ngước nhìn anh, ở từ góc độ này, cô có thể nghe được cả tiếng tim đập mạnh hình như là anh rất hồi hộp. Anh bế cô đi lên phía cầu thang, đoạn từ nhà bếp tới phòng cô không phải là quá xa cũng mấy tầm 2 phút để đi thôi nhưng lần này lại khác, anh bế cô trên tay bước đi cũng rất chậm rãi như sợ chỉ cần một cái xơ ý của anh là cô và đứa bé trong bụng sẽ xảy ra chuyện. Đến lúc vào tới phòng, anh đặt cô ngồi trên giường rồi đi ra nắm khoá cửa ở bên trong, anh bước đến gần cô, một bên chân quỳ xuống, giọng anh run run nói:
- Anh và Chiêu Lâm giờ không còn qua lại với nhau, chỉ trên danh nghĩa là sếp và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-mot-loai-bi-thuong/2946699/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.