Vài giờ đồng hồ trôi qua đã điểm 22 giờ, Đoàn vẫn ngồi mài mò trong phòng làm việc, thì bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên, anh nhìn vào dãy số đang hiện lên màn hình, gương mặt có phần hơi cau lại. Đợi đến khi tiếng chuông sắp vừa tắt thì anh mới suy nghĩ đến việc bấm gạch nút qua nghe, âm thanh đầu dây là một giọng nói ngọt ngào có phần hơi ẻo lả:
- Sao anh bắt máy chậm hết, làm em cứ tưởng là anh đang bên cạnh cô ta?
- Có chuyện gì? Nói đại ra đi!
- Sao anh cộc lốc với em vậy? Chỉ vì đứa con nên anh mới khiêm nhường còn gì? Thôi đi đừng đóng kịch nữa, Em giận thật đấy!
Giọng nói đầy sắc lạnh của Đoàn một lần nữa nhấn mạnh thật rõ:
- Cô bị ảo tưởng à? Chiêu Lâm… bị tôi chơi đùa đến mức điên dại rồi hay sao? Cô thích thì cứ giận đi rồi kêu đại một thằng nào đó làm cho thoả mãn… Đừng đem vợ con tôi ra để chọc tức tôi, không thì tôi chẳng để cho gia đình cô yên đâu! Lo mà bổn phận chăm sóc chú Lam cho tử tế thì thời may tôi còn để cô ở lại công ty.
- Anh cứ thích nói quá! Em sẽ làm tốt việc của mình, và anh cũng đừng nghĩ đến việc hăm he em… còn chưa biết được ai sẽ là cáo già!
Anh nở một nụ cười thâm sâu, khoé miệng chợt nhếch lên, chất giọng trầm khàn quen thuộc:
- Vậy sao! Tôi đang thắc mắc sao tự nhiên cô lại gọi cho tôi?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-mot-loai-bi-thuong/2946687/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.