Tôi nhìn thái độ của anh ta mà không kiềm được liền bật cười ra tiếng, tôi nhẹ nhàng xoa đầu anh nơi mà vừa nãy đã lỡ tay trao cho anh một cái cốc đầu đau đớn, tôi nói:
- Thôi được rồi, xoa bù nè được chưa, cưng vậy đủ chưa hả.
- Phải hôn nữa cơ!
Anh từ từ tiến sát lại người Cảnh Phi, nhưng đang chờ đợi điều gì đó từ cô, anh nói tiếp:
- Hôn đi!
Cô khẽ mỉm cười rồi đưa đôi môi về phía anh, nhẹ nhàng đặt lên môi anh một nụ hôn gió, nụ hôn này không giống với nụ hôn ban nảy mà nó chỉ nằm yên ở một chỗ, không cựa quậy không đá động vào trong, mọi thứ chỉ dần lại ở mức đụng nhẹ bên ngoài. Thế là một đêm lãng mạn của đôi bạn trẻ đã trôi qua sau nụ hôn ấy.
Sáng hôm sau anh đưa cô vào một phòng thờ của gia đình họ Huỳnh, bên trong được thờ cúng tất cả các đời trước từ ba mẹ ông sơ đến đời của anh, anh thắp một nén nhang đưa cho cô rồi cùng cô thắp hương cầu nguyện. Lúc ghim cây nhang lên lưu hương của bàn thờ thì một chuyện đã xảy ra khiến anh và cô nhìn nhau rất khó hiểu, đó là nén nhang được ghim bỗng dưng tắt nguội như chưa từng được châm lửa vậy. Đoàn nhanh tay liền rút cây nhan ấy ra rồi chính anh lại chọn một cây nhang khác và châm lửa lên, anh cầu khuẩn thật lớn trước bàn phật tổ tiên:
- Con tên Huỳnh Khôi Vỹ có vợ là Cảnh Phi, hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-mot-loai-bi-thuong/2946689/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.