Trở về lại với thôn làng nhỏ nơi nằm cách biệt với thành phố, từ khi ông Thành bị bắt giữ đến nay nơi này đã trở nên hoang tàn, dân di cư rời khỏi đây và tìm một cuộc sống mới không bị gò bó bởi ông ta. Nhưng tại nơi này ông Thành đã được một người nào đó cứu ra và trốn thoát. Hiện vẫn đang ẩn nấp ở đây, ông ta cũng đã tỉnh dậy sau bao ngày tháng nằm mê mang trong bệnh viện thì giờ đây đã có thể chập chững từng bước đi. Người phụ ở trong căn nhà đó cùng với ông ta đang nâng tách trà nóng thưởng thức vị trà sen thơm ngon kèm theo một lời giễu cợt:
- Ngày nào còn xe sang quần áo hàng hiệu mà giờ đây ông Thành lại thành ra như thế này, đúng là có vay có trả.
- Cô cứu tôi đã rồi nói ra những lời xéo sắc này để làm gì?
Ông Thành trùng mắt nhìn cô gái trước mặt, không ai khác người đó chính là Chiêu Lâm, cô uống một ngậm trà rồi cất lời nói tiếp:
- Chỉ cần ông giúp tôi xử lý con ả Cảnh Phi làm cho sảy thai, rồi hủy hoại cuộc đời nó thêm lần nữa. Thì tôi sẽ giúp ông cao chạy xa bay khỏi nơi này, còn cho thêm ông một số vốn để có thể bắt đầu lại cuộc sống mới. Ông cũng biết rồi đó hiện tại ông Huỳnh cũng có màng gì đến sống chết của đứa con trai cả này nữa đâu, trong mắt ông ta bây giờ chỉ có Huỳnh Khôi Vỹ người sẽ kế thừa khối tài sản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-mot-loai-bi-thuong/2946685/chuong-93.html