Cô e ngại từng bước tiến về phía anh gần hơn, sau mỗi bước chân cô đều nói một câu khác nhau:
- Ra là tôi nhìn nhầm, cứ tưởng là anh chăm học thật, nhưng không sao… bây giờ anh cũng đã là một ông chủ lớn… khi tôi bắt nạt anh, anh có ghét tôi không?
Anh trả lời cô ngay sau khi cô vừa dứt câu:
- Tất nhiên là có! Nhưng vì em quá đáng yêu nên nổi ghét trong lòng anh không quá lớn điều có thể dễ dàng xua tan khi nhìn thấy em mỉm cười.
- Hình như tôi đã nợ anh một lời xin lỗi! Khi xưa anh xả thân cứu tôi nhưng tôi vẫn chưa một lần cảm ơn hay xin lỗi anh, vậy nên bây giờ tôi sẽ làm những điều này.
Đoàn tính đứng dậy nhưng bị cô ngăn lại bằng một câu nói:
- Đừng, anh cứ ngồi đó đi!
Đoàn cứ đưa mắt nhìn cô như thế, phải đến tận 3 phút sao cô mới nói ra được những gì cô nên nói:
- Cảm ơn vì đã xã thân cứu em, em rất xin lỗi vì chưa từng đối xử đàng hoàng với anh.
- Anh chưa từng nghĩ sẽ trách em vì anh mới là người có lỗi với em, Cảnh Phi! Anh chỉ mong chúng ta sẽ không còn xiềng xích gì với nhau về chuyện khi xưa nữa… mình làm lại tất cả nha em!
Cảnh Phi nhìn anh, sâu trong đôi mắt là sự hy vọng niềm tin mãnh liệt dành cho cô, cô không trả lời cũng chẳng gật đầu mà thở dài một hơi rồi tiếp tục nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-mot-loai-bi-thuong/2946667/chuong-104.html