🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Đến khi cô dùng bàn tay còn lại đẩy anh ra, anh lúc này mới quay lại trạng thái bình thường rồi tiếp tục cầm lái, cô cũng tự động rời khỏi bàn tay anh. Hôm nay hình như anh chạy rất chậm gần hơn 30 phút rồi mà vẫn chưa tới được biệt thự nhà họ Huỳnh. Cô hỏi anh:



- Anh sao vậy? Chạy xe hơi lâu rồi đấy!



Anh dịu giọng đáp:



- Anh muốn em được hưởng tí không khí mát dịu của thiên nhiên thôi, chạy nhanh sẽ bụi lắm.



- Vậy sao! Tôi hỏi anh câu này được không?



- Em cứ hỏi!



- Anh yêu tôi nhiều bao nhiêu?







Đoàn không ngập ngừng mà trả lời ngay:



- Hiện tại em chính là người con gái anh không muốn đánh mất nhất, anh yêu em cũng không thể nói hết bằng lời, anh chỉ có thể hành động thôi...



- Ra vậy! Tôi cũng rất yêu anh… còn nhớ ngày xưa tôi ghét cay ghét đắng anh như thế nào không! Bây giờ thì tôi bị nghiệp quật rồi. Khôi Vỹ!



- Đừng gọi anh là Khôi Vỹ hãy gọi là Đoàn, anh thích em gọi anh như thế hơn.



- Đoàn!



Khoé môi anh chợt nở ra một ý cười, cả cô cũng vậy, nhưng một người là cười mãn nguyện còn người kia chỉ cười ngượng. Cuối cùng thì con xe cũng chạy đến được căn biệt thự khang trang lộng lẫy nhất Thành Phố, Cảnh Phi cùng với Đoàn đi vào bên trong. Vừa bước vào cô đã nhanh chân nhanh tay sắn ngay tay áo lên chạy vào bếp phụ việc với người làm, hồi

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-mot-loai-bi-thuong/2946669/chuong-103.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Có Một Loại Bi Thương
Chương 103: Ôn Lại Kỷ Niệm Cũ
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.