Cô ngập ngừng một hồi rồi nhìn lên khoé mắt anh, nơi đấy vẫn còn đọng lại vài giọt nước mắt, cô thầm nghĩ:
"Chắc anh đã khóc, sao vậy? Khóc vì em đã không còn là chính em nữa sao?"
Tiếng thở dài thê lương làm bầu không khí càng thêm nặng trĩu, cô lại tiếp tục nói chuyện nhưng đâu biết rằng anh không hề ngủ mà chỉ nhắm mắt để đấy:
- Em ước gì có thể nhìn ngắm anh nhiều hơn, là do em trước giờ luôn làm khổ anh, anh đừng thương em nữa… có được không!
- Không… anh không làm được!
Đôi mắt anh từ từ hé mở, rồi nghiêng đầu nhìn qua tôi, anh nói:
- Dù em có làm gì, thì anh vẫn sẽ yêu em...
- Anh giả vờ ngủ sao? Thế có muốn uống rượu không?
Đoàn gật đầu ánh mắt đầy sự yêu chiều nhìn cô, cô cũng tự chủ động nói với anh:
- Về phòng chúng ta uống rượu nhé!
Đoàn không nói gì anh chủ động bế bồng cô lên, nhìn vào hành động này cứ ngỡ là cả hai đang thật sự hạnh phúc. Vừa bước vào phòng, anh đi lại giường rồi đặt cô ngồi xuống cùng với anh. Cả hai rồi dựa lưng vào thành giường cùng nhau nâng vài ly rượu vang đỏ trên tay, cô tựa đầu lên vai anh rồi cất giọng nhàn nhạt hỏi:
- Chuyện khi nãy, anh đã dọn dẹp hết rồi à?
- Ừ anh thu xếp hết rồi… từ giờ về sau em không cần phải bận tâm thêm gì nữa cả. Anh hứa sẽ không có chuyện gì xảy ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-mot-loai-bi-thuong/2946663/chuong-106.html