Editor: SusanNgoài miệng Dư Hoán nói chỉ muốn để Tiểu An ở bên cạnh mình, nhưng suy xét đến thể chất đặc biệt của Trần Tiểu An mà anh vẫn chưa hiểu rõ thì cái cân trong lòng Dư Hoán vẫn nghiêng về phương án để Tiểu An trở về dưỡng thương.
Sau một khoảng thời gian lâu như vậy thì đây là đầu tiên Trần Tiểu An quay về nhà chính của Trần gia. Tòa nhà là một căn biệt thự trên núi ở vùng ngoại ô thành phố, lối kiến trúc mang hơi hướng lịch sử, nhìn từ xa có thể thấy bức tường cao ngói xám đứng sừng sững giữa rừng cây bao quanh, lối vào cửa chính có một bậc thềm đá, khi nhìn gần có thể thấy cánh cổng lớn được sơn đỏ, trên nóc còn treo một tấm biển đề bốn chữ to “Dĩnh Xuyên Thế Gia.” Ngày trước hầu hết các hộ gia đình giàu có đều sẽ có sư tử đá ở cổng chính, Trần gia cũng không ngoại lệ, chẳng qua tượng đá uy phong lẫm liệt trước cửa trông lại càng giống hổ hơn.
Quả thật Dư Hoán còn cho là mình đã tới trường quay của một bộ phim cổ trang nào đó.
Trước khi vào cổng, Trần Trạch Sâm đeo một chiếc vòng tay màu bạc cho Dư Hoán cùng với Lý Văn Tinh còn đang hôn mê và Lý Tiếu tạm thời không có hơi thở. Dư Hoán đang thấy khó hiểu thì Trần Trạch Sâm giải thích: “Cửa nhà có thiết lập cấm chế, người ngoài không vào được… Bình thường cũng không có người nào khác tới chỗ này.” Cơ nghiệp hàng trăm năm của Trần gia, trong nhà sẽ cất giấu rất nhiều thứ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-meo-trong-tay-muon-gi-duoc-nay/1161353/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.