Editor: SusanTrần Tiểu An rụt vai lại, giương mắt nhìn Dư Hoán, vội vàng vàng vàng liếc mắt sang chỗ khác, cả người trông rất sợ sệt. Ở bên ngoài thì ngậm chặt miệng không nói một lời nhưng trong lòng lại đang nói: “Vì sao trông Hoán Gia không vui vậy ta…”
Dư Hoán nhìn chăm chú đôi môi vừa mới bị anh hôn của Trần Tiểu An, ánh mắt tối sầm lại, thở dài: “Đâu có không vui.”
Là do anh hiểu lầm, khoảnh khắc nghe được tiếng lòng của Trần Tiểu An anh liền hiểu ra. Trần Tiểu An thân mật với anh là thật, nhưng không phải kiểu mà anh muốn. Là một con mèo, nói không chừng Trần Tiểu An cũng chả hiểu được tình yêu tình báo ở nhân gian đâu.
Nói không thất vọng thì là giả, cơ mà anh cũng không ngại, Trần Tiểu An không hiểu thì sau này anh từ từ dạy cậu là được rồi. Bàn về thể diện thì bản thân Dư Hoán cũng chẳng phải kiểu lão luyện trong tình yêu gì cho cam, tuy nhiên chưa ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy, anh cũng đã diễn nhiều phim điện ảnh ngôn tình như vậy rồi, dù thế nào đi nữa thì vẫn hiểu hơn Trần Tiểu An một chút.
Trần Tiểu An giật mình: “Lại quên anh có thể nghe được…”
Trước đó vẫn luôn lo lắng vấn đề khác nên lúc này Dư Hoán mới bắt đầu suy nghĩ đến chuyện anh đột nhiên có thể nghe thấy tiếng lòng của Trần Tiểu An. Lúc trước do không đủ linh lực nên Trần Tiểu An vẫn không có cách nào biến thành mèo, quả thật may nhờ có “bàn tay vàng” này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-meo-trong-tay-muon-gi-duoc-nay/1161354/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.