Edit: SCR0811
"Loại tinh dầu đó do Lâm Mạn Ngữ tự điều chế, chẳng lẽ em cũng biết?" Mễ Viêm hơi nghi ngờ.
Ba tháng trước, anh bỗng nhiên bị đau đầu, đến bệnh viên kiểm tra vài lần nhưng bác sĩ đều nói là do làm việc quá sức, cần nghỉ ngơi nhiều, không tìm ra được bất thường nào khác. Mễ Viêm đã uống không ít thuốc giảm đau nhưng cả nữa tháng vẫn không đỡ hơn chút nào, mãi đến khi anh gặp được Lâm Mạn Ngữ trong một buổi tiệc, ngửi được mùi hương trên người cô ta, cơn đau đầu liền dịu lại. Mễ Viêm đành phải hỏi thăm hiệu nước hoa của cô ta, nhưng cô ta không xài nước hoa mà dùng một loại tinh dầu do tự mình điều chế.
Sau khi Lâm Mạn Ngữ biết tinh dầu của mình có thể giúp được Mễ Viêm, liền lái xe về nhà cầm một lọ sang đây. Từ đó về sau, cứ cách một khoảng thời gian cô ta lại tự tới đưa thêm một ít cho Mễ Viêm. Hôm nay là ngày Lâm Mạn Ngữ tới đây đưa tinh dầu, Mễ Viêm nghĩ hôm nay Mễ Uyển cũng về nhà, hai người lại là bạn tốt nên mới giữ cô tại lại ăn cơm.
"Tinh dầu? Có thể nói là như vậy." Mễ Uyển không nói gì, nước mắt của Hoa yêu thôi mà, làm phức tạp lên như thế để làm gì?
Lúc Mễ Uyển mới vào cô không nhận ra chút bất thường nào, nhưng khi chị Lý cầm lọ tinh dầu bước ra, cô nhìn ra được trong lọ tinh dầu đó có một giọt nước mắt của Hoa yêu. Nước mắt của Hoa yêu không phải là thứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-la-chuyen-gia-bat-yeu/427244/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.