Edit: SCR0811
Mễ Uyển vốn muốn dẫn Phàn Thần tới quán Quảng Đông mình hay ăn, nhưng khi đến tiệm, thấy phiếu chờ đã tới số mười sáu, hơn nữa, không chỉ mỗi quán này mà cả những tiệm cơm gần đó đều chật ních.
"Hay là... tôi dẫn anh đi ăn vặt, không cần chờ." Mễ Uyển lúng túng nói.
"Khách theo ý chủ."
Hai người vòng sang hẻm ăn vặt kế bên, cả đường đi dạo, thịt nướng, gà chiên, bánh rán, trà sữa... chỉ nhìn thôi đã no cả mắt. Bản tính của con người đều thích náo nhiệt, một người cổ như Mễ Uyển cũng thích, toàn kéo Phàn Thần chen vào những khu đông người. Phàn Thần không thích ồn ào, nhưng đã nói là 'khách theo ý chủ' nên đành phải đi theo người chủ này thôi.
"Đã lâu tôi không được tham gia lễ hội rồi." Mễ Uyển nhìn những gia hàng san sát nhau ở hai bên đường, nhiều gấp đôi so với lúc trước, vừa thấy mới lạ lại vừa hào hứng.
"Trước kia có nhiều lễ hội không?" Phàn Thần thuận miệng hỏi.
"Không đâu, khi đó ở trên núi, một năm chỉ có hai cái lễ là Trung thu và năm mới." Mễ Uyển lắc đầu: "Hơn nữa cũng không có nhiều thứ để bán như bây giờ."
Sau khi sống lại cô cũng từng tới trung tâm thương mại vài lần, thấy được không ít thứ mới mẻ, nhưng sự phát triển suốt năm trăm năm của con người, sao cô có thể xem hết trong mấy tháng được chứ. Lúc này, nhìn mấy món đồ nhỏ nhỏ xinh xinh được trưng bày trên các quầy hàng, cô cảm thấy món nào cũng đẹp.
"Bạn học, muốn mua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-la-chuyen-gia-bat-yeu/427243/chuong-37.html