Edit: SCR0811
Tám giờ tối Mễ Uyển mới quay lại bệnh viện, tay cầm bình giữ nhiệt đựng thuốc cô vừa luyện xong.
Trong phòng bệnh, viện trưởng Lưu đang nói gì đó với Mễ Thiệu, sắc mặt cậu trai mười sáu tuổi trắng bệch, trong mắt đong đầy lo lắng, Diệp quản gia đứng cạnh cũng nói gì đó, Mễ Uyển không nghe được, cô đẩy cửa bước vào.
Thấy có người tới, ba người đều đồng loạt quay sang.
"Chị" Mễ Thiệu vừa thấy Mễ Uyển, tâm tư lo lắng như tìm được nơi để san sẻ, bước tới vài bước, lắp bắt nhìn chị mình. Không biết do đâu mà sau khi chị mình giảm cân, trên người lại có thêm sự chín chắn khiến người khác cảm thấy an tâm.
"Sao thế?" Mễ Uyển hỏi.
"Chị, viện trưởng Lưu nói trường hợp của anh hai rất lạ, ông ấy đã gọi tất cả chuyên gia trong bệnh viện đến hội chẩn nhưng vẫn không tìm được nguyên nhân anh hai hôn mê." Mễ Thiệu sợ hãi nói: "Chị, anh hai sẽ không gặp phải chuyện gì chứ?"
"Yên tâm đi, tuy cậu Mễ hôn mê nhưng không nguy hiểm đến tính mạng." Viện trưởng Lưu vội an ủi Mễ Thiệu.
"Nhưng các ông không tìm được nguyên nhân anh hai tôi hôn mê." Mễ Thiệu nói.
"Bệnh viện chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để chữa trị, tôi đã gửi bệnh án của cậu Mễ đến tất cả những bệnh viện lớn trong nước, tôi tin là sẽ có tin tức ngay thôi." Viện trưởng Lưu nói.
"Làm phiền ông rồi." Mễ Uyển biết, bệnh của anh trai nhà mình dù bệnh viện có mời hết chuyên gia trên thế giới cũng không thể tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-la-chuyen-gia-bat-yeu/427245/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.