Edit: SCR0811
Sau khi ngủ thêm hai giáo viên, nhầm, là ngủ thêm hai tiết, Mễ Uyển cảm nhận sâu sắc được cái tốt của việc học đại học, ít nhất thì giáo viên không hề làm phiền giấc ngủ của bạn. Nếu đổi lại là sư phụ cô, ông sẽ thẳng tay ném cô vào lãnh địa yêu tộc, để cô tự mình trải nghiệm thế nào là muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.
Thế nên, sau khi về đến nhà, Diệp quản gia hỏi một ngày ở trường của cô thế nào, Mễ Uyển đáp rất chân thành: "Trường học rất tốt, giáo viên rất dịu dàng, bạn học rất thân thiện."
Mấu chốt là không quấy rầy giấc ngủ của cô.
Diệp quản gia yên lòng, trốn về phòng gọi điện báo cho cậu chủ những bước tiến lớn của cô chủ nhà mình.
Mười giờ đêm, Mễ Uyển vừa tắm xong, đang định lau tóc thì di động reo.
"Chim sẻ tinh?" Mễ Uyển nhấn nút nghe, vừa lau tóc vừa nhàm chán "alo" một tiếng.
"Đêm nay đại lão có ra ngoài không?" Chim sẻ tinh đã đặc biệt chọn giờ này để gọi. Rút kinh nghiệm từ những lần gặp gỡ trước đây, cậu kết luận, đại lão có sở thích quái đản là ra đường vào ban đêm.
"Chi vậy, lại có mối mới hả?" Mễ Uyển hỏi.
"Không phải, anh rể tôi muốn gặp mặt cảm ơn cô và vị tiền bối kia."
Tiền bối? Ý nói Phàn Thần hả?
"Cảm ơn thì khỏi đi, đưa tiền thực tế hơn." Mễ Uyển cảm thấy nhận lòng biết ơn của người khác còn khó hơn bị ghi thù, thù oán chỉ cần đánh một trận là xong, nhưng nếu một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-la-chuyen-gia-bat-yeu/427229/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.