Edit: SCR0811
Mễ Uyển ôm mèo con về tới cửa phòng khám cũng là lúc Quan Lý lao nhanh ra như một cơn gió, theo sau là Lông Vàng. Cả hai người đều không thấy Mễ Uyển, ngay cả mèo con mềm giọng gọi một tiếng "anh ơi" cũng không nghe được.
"Meow" Anh ấy muốn đi đâu vậy?
"Chắc là đi tìm thím của em." Mễ Uyển đoán.
"Meow" Vậy mau gọi anh ấy lại đi, anh ấy đánh không lại thím.
"Vào trong trước đã." Mễ Uyển không gọi, hai người kia phóng nhanh như chớp, đến bóng cũng chả còn, gọi kiểu gì. Cô ôm mèo hoa nhỏ vào phòng khám.
Không khí trong phòng khám vô cùng u ám, hai ông bà chủ đang vò đầu bức tóc trước quầy thu ngân, Mễ Uyển vào cũng chả ai quan tâm.
"Hai anh chị sao thế?" Mễ Uyển hiếu kỳ hỏi.
Chị bác sĩ nghe có tiếng nói thì uể oải nhìn lên, miễn cưỡng nở nụ cười với Mễ Uyển: "Là em à... Đồng Đồng!"
Đến khi thấy được mèo hoa nhỏ trong lòng Mễ Uyển, chị bác sĩ mới kích động ngồi bật dậy, thậm chí còn vỗ cái chát lên đùi bạn trai mình. Tiếp đó, hai đôi mắt nhìn đau đáu vào mèo nhỏ, một người lên tiếng hỏi: "Là Đồng Đồng đúng không?"
"Đúng mà, giống hệt nhau."
"Nhưng mấy con mèo hoa nhìn đều giống nhau cả mà."
"Trên lỗ tai còn có nhúm lông màu hồng kìa."
"Hay xem thử vết thương trên người nó đi?"
"Là Đồng Đồng." Mễ Uyển thấy hai người định tới tháo băng kiểm tra vết thương của nó thật, vội lên tiếng.
Hai người vẫn chưa tin lắm, cứ nhìn tới nhìn lui mèo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-la-chuyen-gia-bat-yeu/427230/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.