Edit: SCR0811
Phạm Âm thụ là loại duy nhất chí thuần chí thiện trong yêu tộc. Hoặc có lẽ chúng nên được gọi là linh chứ không phải yêu. Phạm Âm thu tu luyện dựa vào việc thu thập tín ngưỡng của con người, thế nên đại đa số Phạm Âm thụ đều đảm nhận chức vụ cây ước nguyện ở chùa miếu hoặc đạo quan.
Mỗi mười năm Phạm Âm thụ sẽ ra một cái lá, chứa đựng năng lực chúc phúc của Phạm Âm thụ, có thể dùng làm bùa hộ mệnh hoặc làm thuốc, còn hiệu quả được bao nhiêu thì phải dựa vào điều mà người đó đã ước với lá Phạm Âm thụ. Người biết luyện loại thuốc này không nhiều, nhưng may là Mễ Uyển biết. Mục tiêu hiện giờ của cô là tìm được một cái lá của Phạm Âm thụ, cầu giảm béo.
Lúc Mễ Uyển phóng ngang qua sân nhà Phàn Thần, anh đã nhận ra, còn thắc mắc sao đã được ra vào tự do mà cô vẫn tiếp tục trèo tường. Nhưng anh chỉ thắc mắc vậy thôi chứ không định kéo người lại để hỏi, chắc do... trèo nhiều thành nghiện.
Địa chỉ Lông Vàng đưa nằm ngay trung tâm Đông Giao, cách nhà cũ Mễ gia không xa, là một trong những thắng cảnh hiếm hoi của Đông Giao. Nhờ có Phạm Âm thụ nên nơi này cũng khá nổi tiếng, xung quanh có không ít hàng quán. Lúc Mễ Uyển tới thậm chí vẫn còn một quán trà sữa chưa đóng cửa, ông chủ đang cầm di động, thức đêm chơi game.
Nguyên chủ là một tín đồ trà sữa, vừa nhìn thấy biển hiệu thì cơ thể đã tự giác bước tới mua một ly.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-la-chuyen-gia-bat-yeu/427224/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.