Editor: SCR0811
Trong phòng khách.
"Cô nhổ?" Phàn Thần khoác áo choàng ngồi trên sô pha, liếc nhìn cái cây đang được người nào đó ôm trong ngực.
"Ừ" Mễ Uyển gật đầu, bởi dùng sức quá lớn nên đám bùn đất dính trên rễ cây rơi lả tả, làm dơ sàn của Phàn Thần.
"Cô muốn lấy Phạm Âm thụ làm thuốc." Phàn Thần là thụ yêu, không thể không biết Phạm Âm thụ, anh vừa nhìn sơ một cái đã đoán được ý đồ của Mễ Uyển.
Chuyện cành lá của Phạm Âm thụ có thể làm thuốc cũng không phải bí mật gì, nhưng những năm gần đây, người bắt yêu xuống dốc thảm hại, rất nhiều người đến Phạm Âm thụ ra sao còn không biết, nói gì đến lấy nó làm thuốc.
"Đúng" Không hổ là anh trai thụ yêu, liếc mắt một cái đã biết mình muốn gì.
"Luyện thuốc gì?" Phàn Thần hỏi.
"Thuốc... giảm béo..." Mễ Uyển tự biết nguyện vọng của mình "chả ra làm sao" nên giọng cũng theo đó mà nhỏ đi.
"Cô vì giảm béo mà hại chết một cây Phạm Âm thụ năm trăm tuổi." Giọng nói của Phàn Thần lạnh đi, từng chữ nói ra đều như được bọc băng: "Cô có biết Phạm Âm thụ đã sắp tuyệt chủng rồi không?"
"Tuyệt chủng?! Không phải, tôi không muốn hại nó, tôi chỉ muốn đào cây non tách ra từ nó thôi..." Mễ Uyển cảm thấy mình còn oan hơn cả Đậu Nga, cô không oán không thù, chỉ muốn giảm béo, sao lại thành hung thủ giết cây chứ, động cơ này cũng quá "trớ trêu" rồi.
"Hiện giờ linh khí trong trời đất ít ỏi, việc tu hành của yêu tộc trở nên vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-la-chuyen-gia-bat-yeu/427225/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.