Edit: SCR0811
Mễ Uyển theo Bạch Phong vào thang máy để lên tầng cao nhất. Sau khi lướt sơ qua bài trí trong phòng, cô càng khẳng định hiệp hội bắt yêu này rất nghèo. Sao lại nghèo đến mức sofa bằng da cũng mua không nổi, phải xài một khúc gỗ lim mục thế này?
"Dương Tân, Hướng Chân, mau tới cảm ơn Mễ đại sư đi." Bạch Phong gọi hai sư huynh đệ Lông Vàng tới.
"Hội trưởng, ông không lầm đó chứ, nhỏ này sao là đại sư được?" Lông Vàng ngỡ ngàng, không cách nào chấp nhập được Mễ Uyển là đại sư bắt yêu.
"Cảm ơn Mễ đại sư." Dương Tân bình tĩnh kéo Lông Vàng một cái, khách sáo nói cảm ơn. Lông Vàng thấy thế cũng đành miễn cưỡng nói một tiếng cảm ơn với Mễ Uyển.
"Hội trưởng Bạch, ông muốn cảm ơn cái gì?" Nghe mấy tiếng cảm ơn liên tiếp khiến đầu Mễ Oản ong ong.
"Tên Dơi yêu ngày đó hai đứa nó truy bắt, kỹ năng tấn công bằng sóng âm đã luyện tới cấp sáu, có thể mê hoặc thần trí người khác. Nếu không nhờ Mễ đại sư đến trước xử lý thì hai đứa này đã bị thương rồi, thế nên bọn nó phải cảm ơn cô." Bạch Phong nói.
"Không bị thương được đâu." Mễ Uyển lắc đầu phản đối cách nói của Bạch Phong, thấy ba người đều thắc mắc mới giải thích thêm: "Không nhờ tôi thì đến chỗ của Dơi yêu họ còn không tìm được."
Không tìm được, sao có thể bị thương.
"..." Ba người ngượng chín mặt, lại chẳng thể cãi được.
"Khụ..." EQ cao như Bạch Phong cũng không khách sáo nổi với Mễ Uyển, vội chuyển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-la-chuyen-gia-bat-yeu/427223/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.