Ba câu nói từ người lạ từng quen.
Anh nói anh vì cô mà đến.
Anh nói một bó hoa cát cánh cho tình yêu mãi mãi không đổi thay.
Anh nói sẽ theo cô đến hết kiếp này không bao giờ rời xa.
Anh ấy à, chỉ có thể, chỉ có thể là...
Người lạ từng quen.
“Được.”
“Cái gì?” Con ngươi trong vắt hiện lên vẻ nghi hoặc. Anh nhìn chằm chằm cô hết nửa ngày, cô thốt ra chữ kia khiến anh không tìm được manh mối.
“Em nói được.” Anh dừng lại, sau đó lại bổ sung. “Lần trước em hỏi, có thể làm bạn không, anh đồng ý.”
“Hả?” Anh chủ động đến tìm cô, đã làm cô rất ngạc nhiên rồi. Thái độ khi trước của anh, tỏ ra là cả đời cũng không muốn quen biết cô, sao bây giờ lại thay đổi ý định?
“Em không muốn sao?”
Ảo giác sao? Tại sao cô lại có cảm giác bộ dạng của anh có vẻ căng thẳng?
“Không phải, không phải vây!” Vừa nói xong, nỗi đau khổ vương vấn trong lòng đồng thời được phóng thích, cô nở một nụ cười, thuận theo tâm ý mà nói: “Được, chúng ta làm bạn.”
“Nghe nói cô ấy là bạn gái trước của anh? Tái hợp rồi à?” Vừa đi vào phòng làm việc của Hội học sinh, đoạn đối thoại bên trong ngừng lại khi nghe thấy bước chân cô.
“Lại là ai ba hoa nữa đây?”
“A Bác! Nói thật thì em cũng cảm thấy cô ấy không xứng với anh, tính tình cô ấy quá trầm.”
“Vậy mà gọi là trầm, là có phong cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-hop-co-tan/2439560/chuong-7-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.