Đại sư Lý Khanh rung rung, hơi cúi đầu nhìn ngài lãnh tụ, hai tay chắp dài, lưng khom xuống nói:
__ Đệ tử Lý Khanh bái kiến sự phụ, đệ tử bất hiếu, đến hôm nay mới dám gặp ngài, xin hỏi sư phụ lão nhân gia ngài sức khỏe có được bình an.
Ngài lãnh tụ bỗng ho lên hù hụ, người rung lên, rồi ngẩn đầu ho lên mấy tiếng dài nữa, một tay vỗ ngực, một tay ghì lên bàn, giọng khàn khàn:
_ Ta khỏe hay không cũng không cần ngươi lo. Lũ vô ơn bọn ngươi thì tốt rồi, vui vẻ rủ rê, kết bè kết phái kéo nhau đi, bỏ lại cái thân già này...
Nói tới đây thì ngài lãnh tụ lại ho lên sù sụ, ngón tay đưa lên chỉ chỉ, rồi lại đặt xuống vỗ vào bàn, tay kia thì vẫn xoa xoa ngực, hơi thở dồn dập, rồi lại nhắm mắt không nói gì. Nhìn vào thì rõ là do quá nghẹn ức, quá tức giận nên không nói nên lời nữa.
Lúc này thì sáu vị gia chủ đưa mắt nhìn nhau, thấy rõ sự hồ nghi trong ánh mắt mỗi người, "lão chủ tịch bị ho lúc nào vậy ta, mấy chục năm nay vẫn khỏe như vâm mà, mới hồi nãy còn bình thường sao giờ phát tác dữ dội vậy, có vấn đề, tuyệt đối là có vấn đề ". Còn Lý Khanh thấy vậy liền quỳ sụp xuống, dập đầu liên tục, hai mắt ửng đỏ, nói liên hồi:
_ Sư phụ tại thượng, không phải là lỗi của đệ tử đâu, đệ tử nào có gan làm những chuyện như vậy, ngài biết là tính tình của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-gioi-khach/1990437/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.