Trong gian thờ lúc này xác chết nằm la liệt, ngay gần cửa ra vào chính là xác của Đạt, nằm kế bên cạnh là xác của một tên đàn em của Phong, bên ngực trái của hắn vẫn còn găm con dao của Đạt, tay Đạt vẫn nắm chắc lấy cán dao. Xa hơn gần chỗ điện thờ là xác của Phi, Khanh, Tuấn cùng những tên còn lại. Một giọng nói thều thào cất lên:
- - Nhóc...là...ai..? Sao...lại….vào...đây..?
Cậu bé quay lại nhìn, thì ra Đạt vẫn chưa chết, nhưng Đạt không thể cử động. Có lẽ do một nửa thân người đã bị bóp nát cả xương. Cậu bé đáp:
- - Anh vẫn còn sống.? Đây là nhà em.? Anh là ai.?
Đạt cố gắng nói trong đau đớn:
- - Nhà..em...à..? Vậy...em...mau...rời...khỏi...đây..đi..kẻo...chúng...sống...lại.
Cậu bé lạnh lùng trả lời:
- - Các anh giết chết chúng rồi. Chúng là người bị yểm bùa, bị kẻ khác điều khiển. Không ngờ bọn anh lại giết hết được tất cả. Nhưng xem ra bạn bè của anh cũng chết hết rồi, cả anh cũng không sống được bao lâu nữa. Anh có biết chị Mai đâu không.?
Trong khung cảnh máu me, xác người nằm dưới đất kẻ bị moi ruột, người bị cửa cổ mà ánh mắt thằng nhóc không có lấy một chút cảm xúc. Cứ như nó đã biết trước những điều này sẽ xảy ra ở đây vậy. Đạt cảm thấy mình đã không còn nhiều thời gian, đôi mắt Đạt muốn nhắm lại. Thằng nhóc tiến lại chỗ điện thờ, nó đi vào sâu trong góc nhà bê ra những chai chất lỏng có lẽ là xăng, nó tự trả lời câu hỏi của chính nó:
- - Chị Mai không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-gai-lai-do/581322/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.