Quả đúng như linh cảm của Lâm, tại nhà Phong lúc này trong căn phòng kín, con quỷ mang tên Hân đã bắt đầu tỉnh giấc. Trong không gian tối om, đôi mắt Hân mở ra lóe sáng trong bóng đêm ma mị. Hắn ngồi lặng im một lúc rồi khẽ mỉm cười:
“ Chết...rồi...sao..?”
“ Bọn...bay...đâu...có...chết..dễ...dàng...như...vậy..được..”
“ Tỉnh...lại...nào..he he he he..”
Cùng lúc này tại ngôi nhà của cô Ba, đám bạn của Lâm là Phi, Tuấn, Khanh, Đạt vẫn đang lo lắng không biết Lâm đang ở đâu khi mà điên thoại không gọi được. Bên ngoài trời mưa to như trút nước, cũng chỉ vừa mới đây mưa mới ngừng, gió cũng đã tắt. Phi nói với mọi người:
- - Có khi tao phải đi tìm thằng Lâm, trời hết mưa rồi. Tao thấy không ổn, hôm nay nhìn nó cứ có cảm giác không yên tâm. Nó xuất hiện như mà rồi biến mất cứ như quỷ vậy.
Đạt đáp:
- - Biết tìm nó ở đâu, trong làng này thì mỗi ngôi nhà này là chúng ta còn biết, ngoài ra có biết chỗ nào nữa đâu mà tìm.
Khanh tiếp lời:
- - Nhưng còn đám này thì sao.? Cũng phải dẫn chúng nó hay báo cho công an chứ.? Chẳng lẽ thả chúng nó đi, mà nhìn xem thằng nào thằng đấy có khác gì xác chết đâu. Bọn này hay là bị trúng bùa ngải gì nhỉ.? Nhìn cứ như kiểu người chết rồi.
Phi chợt nảy ra sáng kiến:
- - Ông lái đò, đúng rồi, tại sao chúng ta không tìm ông ấy nhỉ.? Kiểu gì ông ấy cũng biết thằng Lâm đi đâu. Lúc sớm tao có nghĩ phương án dự phòng nên có lấy máy ông ấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-gai-lai-do/581321/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.