Cha mẹ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt “chắc chúng ta tin”:
“Con nghĩ trò muốn đi chơi bậy bạ thì cứ nói. Bác sĩ đã nói rồi, con mới tỉnh lại, chân tay còn chưa được linh hoạt, cần vận động nhiều, nhưng phải tránh ra đường xe cộ đông đúc!”
“Vả lại hắn có quay lại thì sao, thì con càng phải ở trong nhà an toàn chứ còn sao nữa?”
Thế là nguyên một ngày hôm đó tôi bị nhốt trong nhà. Tôi vừa thấy bí bách vừa thấy lo lắng cho an nguy của cha mẹ và Long Vũ. Tôi cứ ôm tâm trạng bí bách khó chịu như thế, cho đến nửa đêm…
Tôi đang nằm trằn trọc không ngủ được, nhàm chán nhìn lên trần nhà và đếm tiếng kim đồng hồ kêu tích tắc. Bất ngờ có âm thanh gì đó lục cục lục cục truyền vào tai tôi.
Chắc là chuột gián mối mọt gì đó thôi, tôi nghĩ thầm. Nhưng âm thanh lục cục càng lúc càng to và rõ, khiến tôi không khỏi lạnh gáy. Nhiệt độ trong phòng đang ấm áp bỗng dưng chuyển thành lạnh buốt như ở ngoài trời.
Nguy rồi, không phải chứ…
Dựa vào kinh nghiệm 7749 lần từng gặp ma của mình, tôi chắc đến mười phần là cái thứ đó rồi…
Nhắm mắt lại, mặc kệ. Tôi lập tức nằm im bất động, giống như mọi lần trước tôi đã làm. Tôi đâu có thù oán gì với họ, làm lơ họ thì họ cũng sẽ làm lơ mình thôi.
Nhưng ai mà ngờ được, tôi không có thù oán gì, nhưng kẻ xấu cứ nhắm đến.
Cánh cửa sổ phát ra âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/2340599/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.