Thế nhưng, khi tôi cọ tay vào chiếc nhẫn, không phải là những cô hồn sai vặt xuất hiện như mọi khi, mà lại là một bóng người bên cửa sổ.
Người đó cũng xuất hiện y như cách lão già tởm lợm này chui vào phòng tôi, cũng lồm cồm bò vào từ cửa sổ, tay chân nhanh thoăn thoắt loáng cái đã ngồi chồm hổm ngay đầu giường của tôi.
"Ư... ư..."
Tôi trợn tròn mắt vì sợ, thật ra cái bóng này đâu phải là người, nó là ma thì đúng hơn! Nếu là con người, có ai lại dùng tay không trèo được vào phòng ở tầng hai, rồi lại còn di chuyển bằng cách bò như loài thú vậy chứ!
Đã vậy cái bóng này còn có tóc tai rũ rượi, dài lê thê quét đất, che kín cả khuôn mặt. Thế nhưng tôi vẫn có thể nhìn ra ánh mắt sắc lạnh tràn ngập hận thù của cô ta đang xuyên qua mớ tóc đó bắn lên người tôi.
Cô ta đi đến đâu, sàn nhà lênh láng nước đến đó. Tôi ngờ ngợ nhận ra hồn ma này không được bình thường, làm sao cô ta ướt nhẹp như vừa bị ngâm nước lôi ra vậy?
Lão già đang bóp cổ tôi cũng đã phát hiện có một kẻ nữa xuất hiện trong phòng, lão ta ngừng động tác, quay lại nhìn ma nữ kia. Hai hồn ma bộ dạng ghê tởm trừng trừng mắt nhìn nhau, không khí trong phòng đột nhiên lạnh đi cả chục độ, rợn gáy vô cùng.
"Mày là ai? Cút!"
Lão già lên tiếng trước, có vẻ rất khó chịu với sự xuất hiện bất thình lình của ma
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/2340597/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.