Mấy giây sau.
Hình như cơ thể tôi vẫn chưa chạm đất. Một cảm giác ấm ấm, mềm mềm bao phủ quanh người tôi...
“Ai? Thả tôi r…”
Câu nói chưa thoát ra hết khỏi miệng, tôi sựng người lại vì nhận ra hơi thở ấm áp quen thuộc. Long Vũ?
Tại sao anh ấy lại xuất hiện ở đây? Mà còn… ôm tôi bằng tư thế thân mật như thế này?
“Xin xin xin… xin lỗi anh, Long Vũ... “
Tôi vội tuột xuống, tránh khỏi vòng tay của anh ấy như bị điện giật. Hơn ai hết tôi biết rõ, thời điểm bây giờ Long Vũ rất ghét việc động chạm cơ thể, ghét sự tán tỉnh đong đưa của nữ giới.
Long Vũ mở to mắt nhìn tôi, không nói không rằng kéo tôi lại, ôm vào lòng.
Tôi: !!!
“Anh… anh làm gì vậy…”
Tôi đương nhiên muốn được anh ấy ôm vào lòng như thế này, nhưng vẫn kinh ngạc không tin nổi. Tôi lo anh ấy bị mộng du, hoặc tệ hơn là có thể bị ma nhập cũng nên…
Khoan, vớ vẩn, anh ấy đã là con trai của Quỷ vương rồi, có hồn ma nào dám nhập vào người anh ấy sao? Rốt cuộc vì lý do gì anh ấy lại thay đổi chóng mặt như thế, vừa hôm qua còn hắt hủi tôi, mà hôm nay lại chủ động ôm tôi rồi?
“Đứng im, đừng động đậy.”
Tôi vô thức nghe theo, đơn giản vì ở trong vòng tay của Long Vũ, tôi luôn có cảm giác rất an toàn, được che chở, được bảo vệ.
“Vụt vụt” hai tiếng, bên tai tôi có hai luồng gió
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/2340596/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.