Long Vũ hai tay lăm lăm cây chổi, môi cứ mấp máy muốn nói lại thôi. Đến lúc tôi thở dài cất bước muốn đi, thì anh ấy lại bất ngờ lên tiếng:
“Cô tên là gì?”
“Em là Linh Linh, Diệp Lộ Linh.”
Thấy Long Vũ vẫn còn chú ý đến mình, tôi vui mừng lắm nhưng vẫn phải cố gắng giữ cho mình sự bình tĩnh. Không phải những kẻ giả mạo trước đây đều bị cái nhan sắc yêu nghiệt này của Long Vũ làm cho mất hết liêm sỉ, ai nấy đều điên cuồng theo đuổi mới khiến anh ấy chán nản đòi đi tu sao?
Cho nên tôi phải “giữ giá” mới được. Đám giả mạo kia mà để tôi gặp được, tôi sẽ không để yên cho kẻ nào hết. Dám ngấp nghé lừa gạt chồng của tôi.
Long Vũ cứ đứng đó, mặt đỏ bừng bừng, đấu tranh tư tưởng mãi mới nói thêm được một câu:
“Cô gọi tôi là gì cơ?”
“Long Vũ.”
Tôi có sao nói vậy, trong lòng cũng không hi vọng anh ấy sẽ thích cái tên này. Nhưng bất ngờ là anh ấy lại không phản đối, miệng chỉ lẩm bẩm:
“Long Vũ à, tên này nghe cũng được.”
“Anh còn hỏi gì thêm không?”
Hình như anh ấy tin lời tôi nói rồi! Mừng quá!
“Cô nói cha mẹ tôi bắt chúng ta cưới nhau, vậy thì cha mẹ tôi ở đâu? Cô dẫn tôi đi gặp họ xem nào.”
Tôi khổ sở đỡ trán, biết nói làm sao để anh ấy tin mình đích thị là con trai của Quỷ vương và Quỷ hậu đây?
“Có cơ hội em sẽ dẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/2340601/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.