Thì ra nhà họ Tô đã trả món nợ của cha tôi cho bọn xã hội đen, thế nên cha tôi mới được bọn chúng thả ra. Tôi mím môi, ánh mắt đờ đẫn nhưng thái độ rất cương quyết:
“Cha, mẹ, con đồng ý cưới Tô Uy Long.”
Cha mẹ tôi vẫn do dự mãi không thôi, họ lo lắng tôi phải chịu thiệt thòi. So với việc phải lấy một người đã chết, thà ở vậy không lấy chồng còn hơn, sẽ không phải ngày ngày sống trong lo sợ.
Tôi thì lại không nghĩ như thế. Tiếp xúc với Tô Uy Long, tôi nhận ra hắn không hề có ý định làm hại tôi. Chỉ có một vấn đề nhỏ, là nếu tôi về làm dâu nhà họ Tô, sẽ thường xuyên phải chạm mặt Nhất Long. Nhưng có thể làm gì được đây?
Chỉ khi nào tôi sống trong thân phận cô dâu của Tô Uy Long thì gia đình tôi mới được yên ổn. Vậy thì cứ thế mà sống thôi. Cưới ai cũng vậy thôi, tôi đã không còn muốn thích thêm một ai nữa.
[...]
Nửa tháng sau.
Hai bác Tô đem theo rất nhiều quà cáp lễ vật, xếp chật cả nhà tôi. Tôi mặc trên người bộ đồ đỏ hôm trước, trên tay cầm bức di ảnh của Tô Uy Long, rơi nước mắt tạm biệt cha mẹ tôi. Nhà họ Tô đã chuẩn bị một chiếc xe sang trọng, có điều rõ ràng là xe hoa, nhưng trông cứ lành lạnh rợn người.
Xe được gắn hoa trang trí nhưng lại là hoa cúc vàng.
Tôi thấy kinh ngạc nhưng cũng chẳng dám hỏi, chỉ yên lặng bước vào trong xe ngồi, ôm khư khư di ảnh của Tô Uy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/151108/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.