“Ha ha ha… để rồi xem…”
Tô Uy Long không biết xấu hổ ghé môi hôn một cái vào má tôi rồi hóa thành một cơn gió bay qua cửa sổ đi mất. Bóng dáng anh ta vừa khuất, ngoài trời gió bão cũng ngừng bặt, khung cảnh lại trở về yên lặng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng đáy lòng tôi lại không được yên bình như thế. Tôi đang dằn vặt với một mớ suy nghĩ ngổn ngang. Rốt cuộc cảm giác của tôi với Tô Uy Long là gì đây?
Rõ ràng anh ta là kẻ gây ra cho tôi bao nhiêu rắc rối, ngang ngược bắt tôi cưới anh ta, đảo lộn cuộc sống của tôi. Nhưng khi ở cạnh anh ta tôi lại có cảm giác rất an toàn.
Anh ta ngông cuồng tự đại, không coi ai ra gì, không để ai vào mắt. Nhưng lại chấp niệm chọn tôi là cô dâu của mình từ mười năm trước, mười năm sau cũng không thay đổi ý định.
Nhất Long thì lại chẳng cho tôi cảm giác ấy được. Anh ấy có thể thích tôi, có thể hi sinh rất nhiều vì tôi, nhưng lại không dám đấu tranh với cha mẹ anh ấy để ngăn cản đám cưới của tôi và Tô Uy Long.
Anh ấy đã muốn buông rồi, một mình tôi cố gắng thì có ích gì?
Tôi nhìn mình trong gương, một khuôn mặt phờ phạc hốc hác như quỷ, chẳng có một chút sức sống nào. Thứ duy nhất tỏa ra ánh sáng cứu vớt diện mạo dọa người của tôi lúc này, chính là chiếc nhẫn màu đen huyền bí của Tô Uy Long.
Tôi thử cố gắng dứt nó ra một lần nữa, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/151106/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.