“Còn cãi chồng nữa, có đáng trả về nhà mẹ đẻ không cơ chứ.”
Thái độ của anh ta quá ngang ngược, tôi không nhịn được bật lại:
“Càng tốt!”
Tô Uy Long nghe vậy đột nhiên sầm mặt lại, chầm chậm bước từng bước về phía tôi. Tôi ngơ ngẩn rụt người lại theo bản năng, trong lòng không khỏi ngạc nhiên. Anh ta rõ ràng là một người đã chết, là một hồn ma. Mà đã là ma thì không phải sẽ lướt đi sao, đằng này anh ta lại cố tình bước thật chậm, làm như mình là con người vậy.
Tô Uy Long bước đến trước mặt tôi, khựng lại nhìn tôi mấy giây, rồi đột nhiên nửa ngồi nửa quỳ xuống!
“Anh… làm cái gì…”
Anh ta giữ nguyên tư thế nửa ngồi nửa quỳ, ngẩng mặt chớp chớp mắt nhìn tôi:
“Đừng coi tôi là thứ ác quỷ ghê tởm, tôi sẽ đau lòng lắm đấy.”
Tôi sầm mặt, sự thật là anh đã chết, anh còn muốn tôi coi anh như người sống sao? Nếu không phải anh ta là anh trai của Nhất Long, tôi đã không rảnh ngồi đây nói chuyện lịch sự với anh ta.
“Tô Uy Long, tôi có lời này phải nói rõ ràng với anh.”
Tô Uy Long đang mân mê vuốt ve bàn tay tôi, tôi giật mình rụt tay lại nhưng không thể. Bàn tay to lớn của anh ta nắm chặt lấy tay tôi, khiến tôi không thể nhúc nhích tay dù chỉ một chút. Da thịt anh ta lạnh buốt như xác chết, chạm vào tay tôi đến đâu, tôi nổi hết da gà da vịt đến đó.
“Nói đi, tôi vừa nắm tay em vừa nghe.”
Tôi bất lực vì anh ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/151105/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.