Mẹ tôi đương nhiên không biết tôi đang nghĩ gì, bởi vì cha mẹ tôi chưa từng thấy tận mắt người phụ nữ đó bao giờ. Chuyện năm đó họ cũng chỉ nghe tôi kể lại thôi.
"Mẹ, con không mặc bộ đồ này đâu!"
Tôi lắc đầu nguầy nguậy, có đánh chết tôi cũng không động đến nó! Có là đồ của nhà họ Tô đưa tôi cũng không động vào!
Mà… khoan đã, tại sao bộ đồ này lại ở trong tay nhà họ Tô?
"Mẹ, rốt cuộc nhà họ Tô có việc gì vậy? Thật sự là có chuyện vui nên mở tiệc sao?"
"Họ nói như vậy, có chuyện gì sao? Mấy hôm nay mẹ thấy con lạ lắm, con không khoẻ trong người sao?"
Tôi im lặng lựa lời một lúc, rồi vẫn quyết định phải nói:
"Mẹ, bộ đồ này là bộ đồ của người phụ nữ mười năm trước!"
Tôi vừa dứt lời, thoáng cái sắc mặt mẹ tôi đã trắng bệch. Bà lảo đảo lùi về sau mấy bước, rồi nhìn tôi kiên định nói:
"Chúng ta không đi nữa."
Tôi ngạc nhiên, mới vừa nãy bà còn rất hào hứng mà? Bất cứ chuyện gì của nhà họ Tô cha mẹ tôi đều ủng hộ nhiệt tình, vậy mà chỉ vì một câu nói của tôi, bà không chút do dự từ chối.
"Còn bộ đồ này…"
Mẹ tôi đắn đo một lúc, đồ của người ta chứ không phải của mình, vứt vào sọt rác thì không hay cho lắm.
Phải trả nó cho nhà họ Tô thôi.
Nhà tôi không phải giàu có xa xỉ như nhà họ Tô, không có tài xế, người làm, nên cha tôi tự mình lái xe đi trả bộ đồ cho họ. Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/151102/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.