“Nhất Long!”
Tôi bổ nhào qua, nhìn khuôn mặt hốc hác, ánh mắt vô hồn của anh ấy mà đau lòng không thôi.
“Em qua đây làm gì? Không phải em nên cưới anh trai anh rồi sao?”
Nhất Long định vươn tay ra vuốt tóc tôi, nhưng chợt khựng lại như nhớ ra điều gì, vội vã rụt tay về. Ánh mắt anh ấy liếc qua tấm di ảnh đứa bé trai nọ, đôi môi mím chặt dường như có nỗi khổ tâm không thể nói.
“Anh nói nhăng nói cuội cái gì đấy?”
Tôi kích động hét ầm lên, thô lỗ kéo anh ấy đứng dậy.
“Cha mẹ anh nói anh thích em, sau đó…”
“Sau đó thì sao?”
Nhất Long nở một nụ cười cay đắng, gạt tay tôi ra:
“Linh Linh, em đừng tự lừa mình dối người nữa! Cha mẹ anh đâu có nói như vậy!”
“Thật ra em và anh trai anh đã có hôn ước từ rất lâu rồi không phải sao?”
Tôi lảo đảo bước giật lùi về đằng sau, trong lòng hụt hẫng vô cùng. Rốt cuộc thì anh ấy vẫn biết rồi!
“Không phải, em không hề lừa dối anh!”
Tôi thật sự không lừa Nhất Long! Tôi chỉ biết mệnh của mình có một cái duyên âm đeo bám, nhưng ngàn vạn lần không thể ngờ lại là với người anh trai song sinh đã mất của anh ấy!
Lúc này cha mẹ tôi và cha mẹ Nhất Long đã đuổi kịp đến đây, họ vất vả khuyên nhủ một hồi lâu mới khiến chúng tôi bình tĩnh lại. Tôi ứa nước mắt nhìn tấm di ảnh nọ, bên cạnh đó có một tấm bài vị, trên đó có khắc tên của người kia: Tô Uy Long.
Cha mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/151103/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.