“Ting” một tiếng nữa, lại là tin nhắn gửi đến. Nhất Long vẫn chưa đi.
“Hôm nay là ngày giỗ của anh trai anh.”
“Anh không chắc người đàn ông đó có phải anh trai anh không, nhưng thấy em sợ hãi như vậy, anh rất lo.”
“Anh không yên tâm về em, nên muốn qua nhìn em một lát rồi đi.”
Những tin nhắn liên tiếp được gửi đến, tôi càng đọc càng thấy khó xử. Tay tôi đã gõ “Người đó chính là anh trai anh” nhưng rồi lại xóa đi không gửi nữa.
Nói đúng ra là tôi không dám gửi. Cứ nhìn ánh mắt lạnh lẽo như thần chết đòi mạng của người đàn ông kia xem. Tôi sợ quá mất thôi, có khi tôi chỉ hó hé một chút anh ta cũng phóng lên đây bóp cổ tôi mất.
Nhất Long lầm lũi trở về, người đàn ông kia cũng bám theo sát sau lưng anh ấy. Tôi lo sợ ngộ nhỡ anh ta gây nguy hiểm cho Nhất Long, nhưng cũng chẳng thể làm gì được. Tôi chỉ có thể cầu trời khấn Phật, mong là anh ta còn nghĩ đến tình anh em với Nhất Long, đừng gây nguy hiểm cho anh ấy.
Nhưng kể cũng lạ, rõ ràng Nhất Long rất quan tâm người anh trai này, cha mẹ anh ấy cũng thương tâm luyến tiếc đứa con trai xấu số mất sớm. Nhưng anh ta lại giống như có thù oán gì với Nhất Long vậy.
Một tiếng đồng hồ sau.
Tôi đang ngồi ngơ ngẩn với đủ thứ suy nghĩ về người đàn ông kia, thì chợt có tiếng gõ cửa phòng, cùng với đó là tiếng cha mẹ tôi gọi cửa:
“Linh Linh, cha mẹ có chuyện gấp cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/151101/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.