“Em… em…”
Tôi biết chắc mình không thể nói dối được rồi, Nhất Long là người rất tinh tế, nói dối nhất định sẽ bị anh ấy phát hiện. Chỉ có thể nói thật thôi…
“Hôm đó em đã gặp một người…”
Tôi kể lại chuyện đêm đó, Nhất Long nghe xong sắc mặt càng ngưng trọng hơn. Anh ấy thở dài nói với tôi:
“Em tuyệt đối đừng nhắc chuyện này trước mặt cha mẹ anh, tránh để họ nhớ lại chuyện cũ mà đau lòng.”
“Thật ra anh có một người anh trai song sinh, nhưng anh ấy đã mất từ mười năm trước rồi.”
Trời!
Anh Nhất Long… có anh trai song sinh?
Hơn nữa còn mất từ mười năm trước?
Mặc dù hai nhà chúng tôi rất thân thiết, nhưng cũng chỉ mới quen biết nhau năm năm nay, nên chuyện từ mười năm trước của gia đình anh ấy tôi không rõ. Tôi nhanh chóng suy nghĩ đến khoảng thời gian mười năm trước, khi đó tôi bảy tuổi. Năm bảy tuổi là năm tôi không muốn nhớ lại nhất, nên lúc này toàn thân tôi đang cứng đờ không biết phản ứng làm sao.
Nhất Long nhìn tôi chăm chăm, giọng điệu hết sức nghiêm túc:
“Người đàn ông đó… có lẽ anh cần phải lưu tâm hơn một chút.”
Lúc nói ra lời này, biểu cảm trên mặt anh ấy rất chân thành, khiến trái tim tôi không khỏi đập lỡ một nhịp. Dù không muốn nhưng tôi vẫn phải công nhận, người đàn ông đó chín phần là người anh trai song sinh của Nhất Long.
Ánh mắt của anh ta khi nhìn Nhất Long nằm trong phòng bệnh, tuyệt đối không phải ánh mắt của người dưng nước lã nhìn nhau.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/151100/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.