Không xong rồi!
Tôi điên cuồng gọi bác sĩ cấp cứu. Họ gấp gáp chạy đến, tôi phải ra ngoài chờ, mắt rưng rưng nhìn vào bên trong.
“Cô dâu của tôi, em hư lắm. Tôi thì lo lắng cho em, còn em thì lại lo lắng cho tên đàn ông khác.”
Trong lúc trái tim tôi đang treo ngược lên cành cây vì sợ hãi, chợt có một giọng nói âm u quỷ dị không biết từ đâu truyền vào tai tôi.
Tôi giật nảy người nhìn tới nhìn lui, đến khi nhìn kĩ khuôn mặt của người đang đứng kề sát mình, thì lông tơ trên người dựng đứng cả lên. Ai đây??? Tôi không nhìn nhầm chứ???
Là anh Nhất Long!
Sao có thể… anh ấy rõ ràng đang nằm trong phòng bệnh kia mà!
Tôi hoang mang nhìn khuôn mặt của người đang nằm trong đó, rồi lại nhìn người đang đứng cạnh mình, tâm trí khủng hoảng tột độ. Tại sao… hai khuôn mặt lại giống hệt nhau như vậy chứ?
Một tia lý trí cuối cùng nhắc nhở tôi quan sát kĩ người đàn ông bên cạnh một lượt từ trên xuống dưới. Thật quái dị, anh ta quá giống Nhất Long, từ khuôn mặt, ánh mắt, nụ cười, cho đến dáng người, chiều cao, … tất cả đều giống nhau như cùng đúc từ một khuôn ra vậy!
Ngoại trừ khí chất là không giống.
Nhất Long thì rất hiền hòa điềm đạm, luôn tạo cho người đối diện cảm giác vui vẻ ấm áp. Còn người này… trên người anh ta tỏa ra một khí chất hoang dã, cuồng loạn và rất quỷ dị…
Bên trong phòng bệnh, các bác sĩ vẫn hối hả cấp cứu cho Nhất Long, tôi nghe những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/151099/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.