Tôi ngơ ngẩn nhìn chỗ mình vừa mới ngồi, thấy người phụ nữ áo đỏ đã ngồi vào đó. Trên xe cũng chẳng còn ghế nào trống cả.
Đến đây tôi mới giật mình toát mồ hôi hột! Thảo nào người phụ nữ kia bước lên xe mà anh trai bán vé không hỏi gì đến bà ta cả! Căn bản là mọi người trên xe không nhìn thấy bà ta!
Tôi choáng váng đứng đó, nhất thời không biết phải làm sao. Điều tôi lo sợ nhất đã xảy ra, bà ta thật sự không phải là người.
Tôi mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của mọi người trên xe, mặt tái mét chạy vội về phía cửa xuống. Tôi cần tránh xa người phụ nữ đó càng nhanh càng tốt!
Xe dừng, tôi như được giải thoát khỏi cửa tử thần, lao xồng xộc ra khỏi xe, miệng thở hổn hển, trán nhễ nhại mồ hôi. Tôi phải đứng cúi gằm mặt xuống đất mất một lúc mới dám ngẩng lên nhìn ngó xung quanh, xác định người phụ nữ đó đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt thì mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
“Linh Linh.”
Một giọng nói phụ nữ thanh thúy truyền vào tai, tôi cứng đờ sống lưng, khẽ nhúc nhích ngoảnh mặt về hướng phát ra giọng nói.
Một chiếc xe sang trọng đỗ ngay trước mặt tôi, cửa xe kéo xuống, một khuôn mặt hiền hòa nở nụ cười trìu mến với tôi:
“Linh Linh, cháu đi đâu đấy?”
Giọng nói êm ái dễ nghe, tôi lập tức vơi bớt nỗi sợ trong lòng. Là mẹ của Nhất Long.
“Chào bác Tô, cháu…”
Tôi còn chưa dứt lời, bác ấy đã lên tiếng trêu chọc, nụ cười trên mặt càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-dau-bay-tuoi-lam-dau-am-phu/151098/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.