"Tổng giám đốc, hình như câu hỏi này lệch chủ đề phỏng vấn tuyển dụng."
Chung Tinh không nghĩ cô gái này chẳng những ương bướng mà còn cảnh giác cao.
"Cô gái nhỏ, vậy cô là tổng giám đốc hay tôi."
Tiểu Mễ cứng họng, nghĩ anh ta nói không sai.
"Hồi nhỏ cha tôi hay gọi tôi là Mễ Mễ."
Tiểu Mễ bị Chung Tinh ôm bất ngờ chỉ kịp phản xạ la một tiếng "Á." Vòng tay càng ngày độ siết càng mạnh khiến cô đau đến nhăn nhó, vũng vẫy cắn mạnh vào ngực khiến Chung Tinh "shh" một tiếng, phản xạ thả ra, tay suýt xoa ngực mình.
"Em tuổi chó hả, cắn người vậy?"
Tiểu Mễ hậm hực quơ lấy bộ hồ sơ muốn rời đi, tên này còn nguy hiểm hơn Ôn Dịch Phàm, không nói không rằng tự tiện ôm mình, làm thư ký cho hắn chắc như người ta đồn giám đốc quấy rối thư ký.
"Tôi không làm nữa, xin phép."
Chung Tinh hiểu bản thân quá vui mừng đã hành động lỗ mãn, nhưng cỡ nào cũng phải giữ Tiêủ Mễ lại bên cạnh, tìm tin tức tận 11 năm, không ngờ cô vốn đã ở trong thành phố này.
"Anh xin lỗi làm em sợ, từ sau anh không vậy nữa, Mễ Mễ ra ngoài uống nước nói chuyện rõ hơn."
.....
Một lúc sau Tiểu Mễ và Tinh Chung đã ngồi trong quán nước gần công ty.
Hai người bắt đầu câu chuyện còn dở dang.
"Mễ Mễ bấy lâu anh tìm em trong vô vọng."
"Tìm em ư?" Tiểu Mễ tròn mắt.
Đúng lúc này phục vụ mang thức uống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ban-gai-ngot-ngao-cua-thieu-gia-nhieu-tien/2699008/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.