"Chung tiểu thư, tôi chưa bao giờ có tình cảm trai gái với cô, tôi né cô ai cũng thấy, không phải cô bị mù chứ."
Dứt lời Ôn Dịch Phàm rời khỏi phòng, dập cửa vang lên âm thanh chối tai người nghe."Rầm."
[......]
Sau khi nói chuyện tỉ tê, Chung Tinh đưa Tiểu Mễ đi tản bộ, rồi đưa cô về nhà. Xe sang trọng dừng trước ngôi nhà cấp bốn. Cả xóm tất nhiên không khỏi tò mò xúm ra xem. Chung Tinh bước ra cả xóm già trẻ lớn bé đều há hốc mồm, một anh chàng soái ca lấp lánh bên cạnh xe sang.
Cả xóm thi nhau bàn tán.
"Oa... đẹp trai quá."
"Anh ta giàu lắm, mày nhìn xe kìa."
"Ê... kia không phải Tiểu Mễ sao?"
"...."
Chung Tinh mở cửa Tiểu Mễ bước ra, Ôn Dịch Phàm vừa mở vừa ra đập vào mắt cảnh trai tài gái sắc.
Mấy chị em gái bàn tán rôm rã, trái lại mấy ông bà già, cô chú dày dặn tình trường nhìn nhau lắc đầu, thở dài.
"Tới công chuyện rồi."
"Ừ."
Cặp cô chú trung niên phất tay truyền tính hiệu cho đám con gái chưa trải sự đời. Chiến tranh sắp đến mây đen mù mịt, còn hứng khởi.
"Vô nhà lẹ đi mấy đứa."
"......"
Chung Tinh đơ người khi thấy Ôn Dịch Phàm tại nhà Tiểu Mễ, lẽ nào họ sống thử. Ôn Dịch Phàm trừng mắt phóng tia sét vào cặp mặt lạnh lùng của tình địch, cùng lúc này Chung Hân cũng lú đầu nhìn ra sân, giật mình thấy hai thùng một giếng giữa sân.
Chung Hân nghĩ thầm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ban-gai-ngot-ngao-cua-thieu-gia-nhieu-tien/2699007/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.