Tiểu Mễ nhẹ nhàng bước khỏi giường, lén núp ở mép cửa nhìn Ôn Dịch Phàm ngồi nghiêm túc, tiếng gõ phím phát ra liên tục. "Tạch tạch..."
Tối đến Ôn Dịch Phàm ngủ trong phòng Tiểu Mễ, còn Chung Hân và Tiểu Mễ ngủ ở sofa, nữa đêm Ôn Dịch Phàm giật mình trăn trở không sao ngủ được, rời khỏi giường bước nhẹ đến sofa ngắm nghía khuôn mặt ngủ say của Tiểu Mễ, bất giác không kiềm lòng được cúi người đặt nụ hôn yêu chiều lên trên vầng trán người con gái anh yêu.
Hành động trên Chung Hân bất giác tỉnh giấc hí mắt trông rõ mồn một, hậm hực trong lòng, cùng là con gái đồng trang lứa, mà một đứa theo đuổi 10 năm không có được sự ôn nhu của người đàn ông mình yêu, trái lại một đứa chỉ có thở thôi là người đàn ông này cưng chiều hết mực.
Ôn Dịch Phàm kéo chăn đắp chỉnh chu cho Tiểu Mễ, rồi quay lưng trở vào phòng ngủ, Chung Hân kéo chăn ra khỏi mắt, liếc nhìn Tiểu Mễ lòng ganh tị dân cao. Hận bản thân ngày đó đã nhờ Tiểu Mễ viết tiểu thuyết về Ôn Dịch Phàm, để rồi anh ta hiểu lầm và thích Tiểu Mễ, hận chính mình không nên cứu Tiểu Mễ năm 12 tuổi.
Năm 12 tuổi Tiểu Mễ vì lo tiền chữa bệnh cho cha, nên xin làm phục vụ ở nước nhỏ, nhưng thực chất là dạng quán rượi trá hình phục mua vui cho đàn ông. Tiểu Mễ bị lừa tiếp khách, chạy thoát được ra đường, đã gõ cửa xe hơi chở nhị tiểu thư Chung Hân đậu bên đường.
Chung Hân thấy nét
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ban-gai-ngot-ngao-cua-thieu-gia-nhieu-tien/2699010/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.