Hết câu Chung Tinh đứng dậy bỏ đi, bỏ lại Ôn Dịch Phàm nằm sõng soài trên cát mang cục tức trong lòng, tay dộng mạnh xuống cát.
[.........]
"Ding dong."
Nghe tiếng chuông cửa, Tiểu Mễ ra mở cửa. Trước mặt cô là một người đàn ôn trung niên mặc âu phục sang trọng phía sau là 5 vệ sỹ đi cùng. Trong tất cả rất bậm trợn khiến cô rung người lùi về sau.
Tất cả nhanh chóng ngồi xuống sofa, đặt lên bàn một cặp táp to.
Tiểu Mễ ngớ người nhìn chằm chằm người đàn ông trung niên hỏi:
"Các người là ai, tới nhà tôi hàng động này là sao?"
Tiểu Mễ liếc và chỉ tay vào cặp táp trên bàn, người đàn ôn trung niên nhếch mép tỏ vẻ khinh thường, cất giọng:
"Hà Tiểu Mễ, đây là chi phí đền bù cho cô, hãy rời xa con trai tôi."
Tiểu Mễ giật mình, "rời xa con trai" lẽ nào đây là cha của Ôn Dịch Phàm.
Hà Tiểu Mễ đã biết Ôn Dịch Phàm là người thiệt từ lần ở nhà hàng, hỏi anh ta về chiếc điện thoại xịn. Khi trên trên xe mình cô đã phát hiện ra ví của anh ta dưới gầm ghế phụ lái. Về nhà cô lén mở ra xem, có căn cước, hộ chiếu, thẻ đen, thẻ vàng, cả danh thiếp tổng giám đốc Tập Đoàn Ôn Thị. Hà Tiểu Mễ đã đến địa chỉ trên danh thiếp xác minh.
Tiểu Mễ lễ phép nâng trà mời ông.
"Dạ, con mời bác uống trà."
Ôn Dịch Chương hất đổ tách trà văng chạm sàn vỡ toang, miễn sành rãi rác trên sàn. Cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ban-gai-ngot-ngao-cua-thieu-gia-nhieu-tien/2698932/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.