"Này tôi la lên đấy...Anh muốn làm gì hả?" Chung Tinh lùi người chạm tap đầu giường, Ôn Dịch Phàm bước chậm rãi đến....
Một lúc sau Chung Tinh bị trói chặt tay chân bằng vải xé ra từ áo sơ mi của Ôn Dịch Phàm.
"Khốn kiến, anh bài trò gì vậy hả?" Chung Tinh cựa quậy trên giường.
Ôn Dịch Phàm nhìn nhếch mép: "Tôi cho anh thoải mái đấy."
"Ôn Dịch Phàm, anh bị thần kinh à, thả tôi ra mau."
Mặc kệ lời Chung Tinh nói, Ôn Dịch Phàm quay lưng rời đi, nhưng vừa mở thì chạm mặt Tiểu Mễ.
"Tiểu Mễ, cô vào đây làm gì?"
Ôn Dịch Phàm cố tình đứng che cửa lại, Tiểu Mễ nghi ngờ đẩy anh vào, đứng hình thấy Chung Tinh trên giường tay chân bị trói.
Tiểu Mễ trừng mắt nhìn Ôn Dịch Phàm đứng ngó lơ. "Ôn Dịch Phàm, anh làm trò gì vậy."
Ôn Dịch Phàm quay qua chưa kịp trả lời thì thấy Tiểu Mễ chăm lo cho Chung Tinh, nổi cáu xông tới kéo Tiểu Mễ ra.
"Cô làm gì vậy?"
Tiểu Mễ nghe khẩu khí tra hỏi của Ôn Dịch Phàm, liền đẩy anh ra ngoài đóng chặt cửa.
Ôn Dịch Phàm đứng ngoài gõ cửa "ầm ầm."
Bên trong Tiểu Mễ lo cởi trói cho Chung Tinh, buông lời hỏi hang:
"Anh không sao chứ?".
||||| Truyện đề cử: Giam Cầm Sinh Mệnh |||||
Chung Tinh nghe câu quan tâm của người mình thương anh rất vui.
"Ừ anh không sao."
Sau hồi lâu vết thương của Chung Tinh đã được sát trùng băng bó tỉ mỉ. Chung Tinh được sự ân cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ban-gai-ngot-ngao-cua-thieu-gia-nhieu-tien/2698994/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.