"Xe này của mẹ mình, bệnh nặng cỡ nào chứ cha mình không bán nó. Trước nhà mình cũng khá nhưng do cha mình bệnh nan y, bán tất để duy trì sự sống của cha ý."
"Trời đất, xin lỗi Tiểu Mễ." Trầm Di Yến bật dậy.
[...........]
"Trầm Di Yến lúc nảy quái dị thật" Tiểu vừa lướt qua các quầy trong siêu thị mua thực phẩm, vừa lẩm bẩm.
"Bỗng cô thấy Chung Hân bên kia quầy rau quả, bèn cất tiếng gọi: "Chung Hân...Chung Hân..."
Phía bên này Chung Hân nghe có người gọi tên mình bèn xoay qua, thấy Tiểu Mễ đã vẫy gọi, xoay bước muốn rời đi, nhưng khựng chân suy nghĩ dù sao cũng phải giữ mối quan hệ bạn bè tốt. Mới tách Tiểu Mễ khỏi Ôn Dịch Phàm được.
Rất nhanh Tiểu Mễ đã chạy đến tay bắt mặt mừng, cất giọng thở gấp: "Chung Hân...sao lâu rồi không sang nhà mình chơi?"
Chung Hân đảo mắt xung quanh đông người, bèn nói: "Tiểu Mễ sang quán nước bên kia nói chuyện cho tiện." Chung Hân chỉ tay qua quán cofee bên đường, Tiểu Mễ nhìn theo gật đầu ưng thuận.
Nhanh chóng họ đã an vị chỗ lý tưởng nhất trong quán, vừa ngắm đường phố vừa nói chuyện. Phục vụ bưng 2 ly yaout việt quất đặt xuống bàn.
Tiểu Mễ nhìn 2 ly yaout việt quất kinh ngạc, nhìn Chung Hân điềm tĩnh lạ thường, liền hỏi:
"Chung Hân nhớ cậu đâu uống được việt quất?"
Chung Hân nhìn ly việt quất rồi liếc trộm nét mặt Tiểu Mễ, khoé miệng cong lên, ánh mắt cũng đầy tà ý, cất lời:
"Mình đổi sở thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ban-gai-ngot-ngao-cua-thieu-gia-nhieu-tien/2698927/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.