Tiêủ Mễ vẫn không ăn ngon ngủ yên được, lau khỏi giường, phi ra mở cửa, miệng lẩm bẩm: "Chết thì chết sợ gì."
Hít một hơi sâu, nhắm mắt lấy can đảm mở cửa.
"Cạch."
Tiểu Mễ giật mình, Ôn Dịch Phàm nằm bất động dưới sàn, khụy xuống sờ trán nóng ran, lần này thì cô hoang mang thật rồi. Đây rõ ràng là sốt cao, giờ chạm kỹ người Ôn Dịch Phàm mới rõ ra quần áo ẩm ướt. Lẽ nào do cơn mưa to chiều nay, lúc cô về tới nhà mưa đã tạnh rồi nên không để ý lắm người đàn ông này, phần là anh ta bá đạo nhiều lần chiếm tiện nghi của mình.
Cho anh ta nhà khác nào dẫn sói vào nhà...
Vẫn là không nỡ lòng...
Tiểu Mễ cúi người gắng kéo được Ôn Dịch Phàm đặt lên giường, lấy khăn ấm lau khuôn mặt anh tuấn, bung áo anh ta ra lau mát cho cơ thế nóng rang, đôi mắt rũ xuống, môi mấp mấy nói:
"Ôn Dịch Phàm sốt cao quá, không biết đêm nay ổn không nữa, hay gọi cho cha anh ta."
Tiểu Mễ vươn tay sang tủ đầu giường chộp điện thoại của Ôn Dịch Phàm muốn gọi. Chưa kịp tìm số, thì cảm giác ớn lạnh, da gà nổi lên, quay đầu há hốc miệng, đôi mắt to tròn không khép được.
Hai bàn tay to ấm đang đặt ở eo nhỏ của mình, Ôn Dịch Phàm tựa cằm trên vai cô, khẽ nói: "Không được gọi..."
Tiểu Mễ luồng tay đẩy mạnh ra, nhưng vòng tay làm càng ôm chặt lấy cô. "Này bỏ ra."
Ôn Dịch Phàm hôn vào cổ Tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ban-gai-ngot-ngao-cua-thieu-gia-nhieu-tien/2698925/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.