Tiểu Mễ xoay điện thoại cho Ôn Dịch Phàm xem, Ôn Dịch Phàm chả thấy tên đó nghiêm trọng gì.Tiểu Mễ đưa điện thoại lên tai nghe. "Không liên lạc được ngoài vùng phủ sóng."
"Giờ làm sao?" Tiểu Mễ xoay qua nhìn Ôn Dịch Phàm.
"Ở đây du ngoạn thôi chứ sao trăng gì?"
"Anh..."
"Anh cái gì? Nhìn đằng kia kìa!"
Ôn Dịch Phàm chỉ tay về ngôi nhà đơn sơ ở phía xa. Lập tức cõng Tiểu Mễ đi dọc bờ biển đế ngôi nhà đó. Đến ngôi nhà thì trong nhà có một người phụ nữ trung niên bước ra tiếp họ.
"Cô cậu là?"
Tiểu Mễ vội trả lời: "Bác gái bọn cháu bị té xuống biển trôi dạt vào đây! Cháu xin bác gái cho ở nhờ một đêm ạ!"
Người phụ nữa quan sát từ trên xuống dưới. Nhận thấy cô cậu này đùng là nơi khác lạc tới, không thế thấy người gặp nạn mà không giúp...
Buổi chiều sau khi ăn cơm xong, người phụ nữ sắp xếp cho họ một căn phòng trống để ngủ. Ôn Dịch Phàn vẫn thắc mắc tại sao có một căn phòng đóng kín, có tiếng động từ chiều giờ, mà không thấy người bước ra, đêm đến mở đèn sáng choang.
Người phụ nữ này lại vô cùng kỳ quái, sau khi dọn cơm cho họ ăn thì cũng biến đi đâu mất, tận tối mịt mới về sắp xếp chỗ ngủ cho họ.
Trong phòng.
Ôn Dịch Phàm gài chặt khoá cửa, kéo Tiểu Mễ ngã lên giường, làm Tiểu Mễ hoảng hốt.
"Suỵt...cô im lặng coi, tôi thấy ngôi nhà này rất kỳ quái."
Ôn Dịch Phàm vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ban-gai-ngot-ngao-cua-thieu-gia-nhieu-tien/2698909/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.