"Ký đi...hỏi nhiều." Trầm Di Yến mất kiên nhẫn chờ, nên buông lời hối thúc.
Một tháng sau bộ phim Thiếu Gia Đáng Yêu Của Tôi đã khởi chiếu trên tivi. Ôn Dịch Chương xem đài thấy, giật mình bởi trainer phim khá giống với nguyên nhân đứa con trai đã mất của mình.
"Công ty giải trí Trầm Di ư? lẽ nào..." Ôn Dịch Chương lập tức ra xe, một lúc sau đậu xe trước toà nhà.
....................Công ty giải trí Trầm Di............ Truyện Trọng Sinh
Phòng Chủ Tịch
"Cốc cốc."
"Vào đi."
Trầm Dương lo đọc tài liệu, đến khi cửa mở ngẩng lên thấy Ôn Dịch Chương đang bước đến gần, đặt tài liệu xuống bàn xoay ghế tổng, nhếch mép: "Cơn gió nào thổi chủ tịch ôn đến đây nhỉ?"
"Trầm Dương...ông muốn gì?" Ôn Dịch Chương siết chặt nắm đấm, khuôn mặt giận dữ. Trầm Dương liếc thấy càng khoái chí chọc tức.
"Tôi chẳng làm gì? Ông không nói rõ cứ đùng đùng lên thế..."
"Tại sao đem chuyện con trai tôi mất lên ti vi hả? Hủy ngay bộ phim Đam Mỹ bệnh hoạn đó ngay cho tôi." Ôn Dịch Chương chấn cổ Trầm Dương dán vào tường, dè chặt cả người và ghế va mạnh vào tường. Trầm Dương không thể thở được tái nhợt.
Giây sau Ôn Dịch Chương thả ra, Trầm Dương ôm cổ miệng hớp oxi để thở, đồng thời nói: "Đến giờ ông vẫn mang tư tưởng kỳ thị giới tính sao? 3 năm qua ông không ân hận chuyện ép chết đứa con trai tài hoa sao?"
Lời nói "đứa con trai tài hoa" khiến Ôn Dịch Chương nhớ lại, lần đầu đứa con trai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ban-gai-ngot-ngao-cua-thieu-gia-nhieu-tien/2698910/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.