Rời khỏi nơi ấy, Hoắc Kỳ Vũ liền chạy thẳng một đường vào thành phố, mới chỉ mới hơn 5 giờ sáng, cửa hàng trên đường đa số vẫn chưa mở cửa. Trong giây phút không biết đi đâu để giết thời gian, hắn ta lại chuyển lái đi tới cửa hàng hoa của cô gái nào đó. Dẫu biết cô nàng là hoa có chủ, nhưng biết làm sao giờ, mỗi khi nghe cô bé kia nói, tâm hồn của hắn như được chữa lành.
Dẫu biết ấm áp là hư ảo, nhưng vẫn có một số người tự mình dối mình rằng nó chân thật. Thật hay giả là do mình quyết định không phải hay sao? Vậy cứ để Kỳ Vũ này hưởng ké chút ấm áp kia đi, dù sao hắn ta vẫn biết nơi nào là điểm dừng đúng. Hắn ta cũng không phải là kẻ không biết điều tranh đoạt nữ nhân đã có người thương trong lòng như vậy.
Rất nhanh sau đó, cửa hàng hoa của Đàm Nhu Nhi đã hiện ra trước mắt Kỳ Vũ. Trái ngược với phần đa cửa hàng trên đường, khi hắn tới nơi đây đã được Nhu Nhi mở cửa, những bó hoa xinh xắn cũng được mang ra trưng bày vô cùng đẹp mắt ngoài cửa.
Có lẽ khung cảnh sẽ đẹp hơn trong mắt Hoắc Kỳ Vũ nếu Lâu Vĩnh không xuất hiện trong khung hình của hắn ta.
Chậm một chút, mới hơn 5 giờ sáng mà Lâu Vĩnh đã ở bên cạnh, nghĩ cũng không cần nghĩ Kỳ Vũ liền có thể hiểu được chuyên mục thu đuôi giả thánh thiện của tên cáo già kia đã hoàn thành một cách tuyệt đối.
Đàm Nhu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-la-do-toi-nuoi-lon/2573499/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.