Rời khỏi tiệm hoa của bé con, Lâu Vĩnh không trở về công ty ngay mà lại hướng xe của mình ra biển. Khi tiếng sóng vỗ bắt đầu vang vảng bên tai cũng là lúc tầm mắt hắn nhìn thấy đối tượng hắn tìm kiếm.
Lâu Vĩnh không mất quá nhiều thời gian cho công việc tìm chỗ đậu xe, chẳng mấy chốc đã đi đến trước mặt đối tượng, tự lấy cho mình một cái ghế ngồi xuống đối diện người kia. Xong xuôi toàn bộ mới bắt đầu cất tiếng.
“Tôi tưởng cậu rời đi sau tối hôm đó rồi chứ, Hoắc Kỳ Vũ?”
Hoắc Kỳ Vũ cười cười, đặt ly nước xuống dưới bàn, dưới đôi mắt nâu là một hồ nước yên tĩnh không chút gợn sóng. Nhìn đối tượng cạnh tranh gay gắt trên thương trường của mình, lúc này đây lại trở thành kẻ lo lắng cho hắn ta, quả thật làm cho Kỳ Vũ cảm thấy không quen một chút nào.
“Tâm còn lưu luyến thì thân làm sao di chuyển. Phiền Lâu thiếu đây quan tâm quá rồi.”
Lâu Vĩnh cười cười, đối với lời nói bóng gió của Hoắc Kỳ Vũ đã trở nên quen thuộc. Dù sao trước nay hắn ta cũng không phải tên bình thường. Lâu Vĩnh tất nhiên sẽ không dùng thời gian quý báu của mình để kì kèo những chuyện ngoài lề này, trực tiếp đi vào chuyện chính:
“Chậc, vậy trước khi cậu quay về thành phố A, chúng ta nên giải quyết toàn bộ khúc mắc ở đây, tôi nói đúng chứ, Phi?”
Hoắc Kỳ Vũ nheo mắt, xem ra với danh xưng mới mà Lâu Vĩnh gọi ra có chút để tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-ay-la-do-toi-nuoi-lon/2573498/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.